Ta sinh ra, rồi cuối cùng mất đi
Mấy chục năm cuộc đời, ngỡ là bất tận nhưng chỉ là cái chớp mắt trong cái vô hạn của thời gian.
Bản thân ta, ngỡ là quan trọng, nhưng chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ bao la rộng lớn này.
Những thứ cứ ngỡ là mãi mãi, nhưng rồi cũng vụt đi trong chớp mắt.
Những điều cứ tưởng là không thể nào quên, rồi cũng phai dần theo năm tháng và ngủ yên trong tâm trí.
Ta cứ mải mê chạy đi tìm hạnh phúc nơi thế giới bên ngoài, nhưng khi ngừng lại, đối diện với chính bản thân, ta mới tự hỏi: hạnh phúc có thật nằm ở đó hay là đang nằm trong chính bản thân ta? Nằm trong chính những phút giây ta biết sống để cảm thấy cuộc đời đang diễn ra thực sự?
Đời người, 20, 30, 70, 80 tuổi không quan trọng, quan trọng là trong những năm tháng ta sống trên đời ấy, được bao nhiêu năm ta sống mà cảm thấy bản thân mình sống có ý nghĩa.
Tiền tài, danh vọng, địa vị, các mối quan hệ, rồi cũng sẽ phải ngừng lại khi ta nhắm mắt xuôi tay, chẳng thể theo ta về cõi vĩnh hằng.
Điều ta còn lại trên thế gian này chỉ là ký ức trong tâm trí của những người còn sống.
Ta rồi sẽ trở về với cát bụi, đó là kết thúc không thể tránh khỏi. Vậy hãy sống làm sao để đến giờ phút ta trút hơi thở cuối cùng (ta chẳng thể nào biết khi nào nó diễn ra), ta có thể nhẹ nhàng, thanh thản và mỉm cười nhắm mắt xuôi tay.